Nguyễn Thị Hằng bóng mùa đi làm vỡ nét xuân thì

Cập nhật ngày: 24/01/2020 lúc 15:50

VHSG- Tóc dài buông từng sợi trên môi hồng/ Đã qua rồi cái thuở đợi bên song/ Giọt nước mắt giờ chỉ là ký ức/ Từng ngón xuân thả trên chiều im nắng/ Bóng mùa đi làm vỡ nét xuân thì/ Con chim buồn khóc nhớ một người đi

YÊU THƯƠNG

 

Cám ơn anh đã nói tiếng yêu em

Người đàn bà

với niềm đau và cuộc tình dang dở

Buồn tràn về trong hơi thở

Giấu tâm hồn trẻ con ngốc nghếch

trong trái tim đau

trái tim máu đỏ

Nỗi buồn chẳng thể tươi như những đóa hoa hồng

 

Cám ơn anh người đã nói tiếng yêu thương

Mong manh quá… nỗi niềm em da diết

Bon chen mệt nhoài

cố quên tháng ngày ly biệt

Em – đàn bà

đau nỗi niềm xưa cũ

Trách giận gì với thương nhớ đầy vơi

Tiếc nuối gì khi nhói một vùng trời

Thương nhau mấy sao cho vừa anh nhỉ

 

Xin trả em

cổ tích xưa huyền thoại

Đóa trinh nguyên như những áng mây chiều

Trả cho em buổi hồn nhiên gọi nắng

Như sông đầy biển sóng phiêu diêu

 

Em hiện hữu

bên đời

ấm nồng một thủa

Tóc dài buông từng sợi trên môi hồng

Đã qua rồi cái thuở đợi bên sông

Giọt nước mắt giờ chỉ là ký ức

 

Từng ngón xuân thả trên chiều im nắng

Bóng mùa đi làm vỡ nét xuân thì

Con chim buồn khóc nhớ một người đi

Quên nhau nhé, người ơi… quên nhau nhé

 

Để tiếc nuối lạnh về khi gió bấc

Em vẫn còn thương nhớ một người dưng

Dẫu thèm lắm một vòng tay thật ấm

Người yêu người sao đợi đến trăm năm?

20 /1/2020

 

XAO XUYẾN

 

Chiều Hà Thành hờn ghen

Buột rơi lời từng hứa

Đâu tình yêu một thuở

Đâu dào dạt mênh mông?

 

Em như một dòng sông

Chờ con thuyền đỗ bến

Nhìn hoàng hôn xao xuyến

Rồi dỗi hờn vu vơ…

 

Chiều vắt kiệt mong chờ

Ly cà phê chợt đắng

Vỡ vụn trong tình anh

Trên nghìn trùng hoa nắng

 

Sông vẫn bàng bạc trôi

Qua bao mùa giông bão

Tình yêu không xưa cũ

Thắp bừng miền thương yêu

 

MAI NẮNG HỒNG EM NGỒI HONG TÓC BIẾC

 

Đêm gối đầu lên phố

Mưa thì thầm gõ nhịp vọng thinh không

Sâu lắng một mùa đông…

ngẩn ngơ đau và nhớ

Bóng hình ai làm nuối tiếc trong lòng

 

Sông vẫn chảy sầu cuộn đầu con sóng

Em đánh cược đời mình

vào chiếc lá thường xuân rã rời tuyệt vọng

Nỗi đau như không còn điểm tựa

nên bật lên tiếng khóc

Để đường trăng giờ lẻ bóng cô đơn

 

Nghe xuân ngủ trên tay đó thật buồn

Thèm giấc mơ hoa

cho mùa xuân động…

môi mềm

Ta mộng mị

thương mình mà sao thương lạ

Buồn lưng chừng về khóc một nỗi đau…

vô tận em

 

Sâu lắng mãi một mùa hoa về muộn

Giọt đắng rơi loang bóng đèn khuya

Nỗi ngậm ngùi sũng ướt

cong theo chiều không nhau

Xin em che đừng để thơ ta buồn lạnh

 

Chợt lắng nghe

nhịp tình như úp vào lòng nỗi nhớ

mai nắng hồng…

em ngồi hong tóc biếc trên tay

Từng ngón xuân vẽ nụ tình thao thiết

Ta nguyện cầu… ấp áp phía em xa!

Nhà thơ trẻ Nguyễn Thị Hằng (Hà Tĩnh)

HẠNH PHÚC

 

Thấp thoáng năm bảy ngày em đến

Rét ngọt ngào khe khẽ chạm hanh hao

Cánh cửa mở tình yêu chơm chớm nở

Em thân quen muôn thuở vẫn ban đầu

 

Lặng im thay cho tiếng hỏi chào

Anh nâng giữ trong tay mình cốc nước

Em lặng lẽ ngồi bên dịu dàng nông nổi

Đóa nắng xuân nồng cũng bất chợt ngẩn ngơ

 

Tay vòng tay thay lời mắt môi

Tình yêu là nhành hoa đung đưa khe cửa

Là nụ hôn si mê muôn thuở

Khao khát nào chếch choáng thương yêu

 

Kiếp con người nào có được bao nhiêu

Em chẳng dám hứa lòng mình mãi mãi

Yêu anh thôi trọn như phút ban đầu

Phút hội tụ niềm yêu thương thấu hiểu

 

Anh đã từng đi qua mất mát

Có em…

Hạnh phúc sẽ bừng lên

 

THỀM LOANG NẮNG

 

Em muốn bên anh một chút thôi

Mênh mang giọt nắng vụt hao gầy

Thương chiều gió lịm trong ráng đỏ

Vọng hướng về nhau mượt cỏ cây

 

Muốn yếu mềm một chút được không anh ?

Đời đã bão giông giá trả cho nông nổi

Thèm bình yên giấc mộng chiều trông đợi

Câu thơ khẽ khàng

Kết nối vòng tay…

 

Muốn thật thà một chút

để thấy mình là kẻ cuồng say

Vớt yêu thương

vớt cả đời đa mang nghiệt ngã

Vội quên đau

quên khóc

quên tháng ngày vất vả

Ươm hạt bao dung

lành lại những phong trần

 

Hoa nở chờ sương sớm

Đời thêm tươi mùa xuân

Niềm thương dạt nắng cũ

Thềm lênh loang vô thường!

Hà Tĩnh 2/1/2020

NGUYỄN THỊ HẰNG