DANH MỤC

NGUYỄN DU - DNVHTG

LIÊN KẾT ỨNG DỤNG

LIÊN KẾT WEBSITE

Trang nhất » Tin Tức » TRANG THƠ

Chúc mừng 20-10

KÝ ỨC NGHỀ GIÁO

Thứ tư - 05/12/2018 05:06 | Số lượt xem: 24
KÝ ỨC NGHỀ GIÁO

KÝ ỨC NGHỀ GIÁO

                                     KÝ ỨC NGHỀ GIÁO
 
    Sáng sớm , trong cơn mưa ồ ạt kèm thứ gió từ phương Bắc trở về ,dòng người vẫn hối hả đi ,dường như chỉ  chừa riêng lại mình tôi không chịu vội vàng, mà vừa đi vừa ngửi mùi quen thuộccủa cái lạnh đầu mùa…
  Dòng ký ức cũ bấtchợt làm tâm hồn vơ vẩn và mênh mang…
Sinh ra và lớn lên ở một  thị xã  bé nhỏ hồn hậu hiền hòa - thị xã HàTĩnh ,tôi được quê hương ban tặng cho sự nhạy cảm, lãng mạn trong tâm hồn. Nơi đây dạy tôi biết yêuthương, biết cố gắng và chịu đựng, biết vươn lên và mạnh mẽ. Tôi lớn dần lên theo năm tháng và chọn lựa nghề dạy học. Cuộc đời gắn liền với bảng đen bụi phấn, với tấm gương trong  sáng chẳng vướng chút bụi trần  - Như chiếc lá thời gian xanh mãi trong đời để những  nụ cười em thơ  đằm thắm nét duyên quê.
    Hai ba năm trong nghề dạy học với bốn lần chuyển trường lần lượt hiện về  trước mắt tôi như những thước phim quay chậm…
     Còn nhớ ngày ra trường năm 96 ,được phân công về trường huyện Kỳ Anh. Lũ chúng tôi những cô cậu  sinh viên với ước mơ hoài bão lớn lao hăm hở bước từng bước vào cái nghiệp trồng người.
             Bỏ qua nhộn nhạo bon chen
             Khuya khoắt bên trang giáo án
             Soi từng con chữ say mê
              Ngọt bùi tìm về
              Yêu thương bỏng cháy…
Mùa thi …đèn sáng thức khoe cùng trăng, ấm áp lời giảng bài từ những lớp học đêm chắt chiu kiến thức cho lũ trò ngoan hiếu học.Phía phấn loang ra, phía những dòng mực, từng nét quê hương giàu đẹp anh hùng, từng nét quê hương hồn hậu thủy chung, từng nét cuộc đời tươi phơi phới chảy tràn như trăng ngời sáng đêm nay! Chảy lắng đọng trong những đôi mắt long lanh  và chảy vào đời.
   Thành phố chân quê hiền thục giữa núi đồi  dặt dìu gió rừng Vũ Quang da diết. hay tiếng sóng biển Thiên Cầm mải miết và sương  hồ Kẽ Gỗ bảng lảng chênh chao.Rồi Vũng Áng âm vang những huyền thoại tự hào…Tất cả như đang hiện hữu trước mắt qua những trang giáo án, qua bài giảng ,tôi có cảm giác như mình là người nghệ sỹ đang đưa những nét vẽ tài hoa thổi vào tâm hồn trong trắng thơ ngây   của  lũ trẻ một tương lai tươi sáng rạng ngời đón đợi chúng phía trước.
     Đáp đền những vất vả ,tâm huyết ấy là tình yêu trong sáng của trò  nghèo trường huyện.Sau những giờ vật lộn với chữ nghĩa là những giây phút thảnh thơi vô tư  cùng trò hái sim, săng mòi chín trên ngọn đồi cạnh trường, té nước ở khe suối,là tấm lòng yêu kính cô thầy dân dã  với những chiếc bánh chưng xanh và cau trầu thắm đỏ…
Buổi học cuối để nghỉ Tết năm  học đầu tiên ấy, vừa bước vào cửa lớp, tôi đã nghe tiểng của lũ  nhỏ:
-Cô ơi cho con hỏi nhà cô ở chổ nào  trong thành phố ạ?
-Nhàcô ở gần Nhà hát nhân dân  (nay là Nhà văn hóa Tỉnh) đi vào  -  tôi vừa trả lời vừa thắc mắc -  Các em hỏi để làm gì?
 Đáp lại tôi là tiếng cười khúc khích và tiếng đáp “không ạ..”
Giờ học trôi qua trong yên bình lặng lẽ như khoảnh khắc giao mùa tạm biệt năm cũ đón chào năm mới…
Sáng mồng 2 tết năm 96, gần mười hai giờ trưa, nghe tiếng lao nhao  thân quen.Tôi ra ngõ  nghiêng ngó thảng thốt…
-Ôi ! Cô ta đây rồi !
Tụi nhỏ ôm chầm lấy tôi ,ánh mắt mừng rỡ ríu ran. Vào nhà chuẩn bị cái ăn cho lũ nhỏ xong xuôi với niềm hạnh phúc đong đầy trong mắt. Lúc này tôi  mới vừa cười vừa hỏi:
-Sao lúc nãy vừa nhìn thấy cô các em lại nói “Cô ta đây rồi”
Lũ trẻ tranh nhau kể về hành trình chuyến đi của chúng từ bến xe khách Hà Tĩnh., Chúng hỏi thăm và người ta chỉ cho chúng đến năm cô giáo cùng tên với cô giáo mình. Cô thứ nhất là cái lắc đầu xua tay, cô thứ hai là cái lắc đầu tiu nghỉu, cô thứ ba là ánh mắt mệt mỏi, cô thứ tư là ánh mắt chán nản, cô thứ năm là ánh mắt rạng rỡ xôn xao…Chừng đã sang hai giờ chiều ,tôi giục lũ trẻ ra về kẻo bố mẹ trông. Chúng vẫn chưa muốn về, vẫn còn muốn đi xem chợ Hà Tĩnh, “mồ Liệt sỹ”
( tượng đài Lý Tự Trọng  trước cổng trường THPT Phan Đình Phùng bây giờ)
Mắt tôi bỗng  cay xè  thương cho lũ trẻ với những ước muốn đơn giản đó.Nếu chợ Hà Tĩnh mở vàodip tết tôi sẽ cho chúng thỏa mãn sự hiếu kỳ tò mò thơ ngây ấy.
 Cùng lũ trẻ ghé qua “mồ liệt sỹ”,tôi mua vé xe để các cháu về nhà mà lòng nao nao trào dâng bao xúc động…
     Và thờì  gian bên nhau còn không nhiều, khi phượng vĩ khoe sắc đỏ sân trường… tội cũng lưu, buồn cũng lưu, vui cũng lưu.Mai sau cho chúng nó có cái để ôn lại.Giờ sinh hoạt lớp, đến lúc để “đàn con” thực hiện những lời đã hứa với cô rồi!
-Em hứa cái gì với cô, còn nhớ không?
-Em nhớ, em hứa không bị ghi sổ đầu bài nữa ạ!
-Thế cái gì đây?
-Bị ghi sổ đầu bài ?
-….
“Cô  vẫn luôn ghi nhận sự cố gắng,nhưng ngã phải đứng dậy, sai phải sửa, không bao giờ cô bênh cái sai, cái chưa tốt. Biết chưa đàn con đã sang tuổi 15 ?”
       Lớp A cũng có cách thể hiện  của lớp A không ồn ã, không sướt mướt, không vội vàng.Chỉ sáng nay tụi nhỏ trầm lạ, khua cho cười cũng không cười…
Sau  hôm nay không còn những giờ văn: “Cô ơi cho con hỏi”.mà cái được hỏi chắc chắn ngoài lề văn học.
Sau hôm nay, không còn những buổi nhìn thấy cô là “ Ơ con tưởng, nay tiết”
“để cô đứng vài giây cho máu lên não, tỏ ra ngỡ mình nhầm.”Mà nhầm đi xuống là trúng kế, sẽ phải leo lên.
Sau hôm nay, không còn tiết mệnh danh ‘ru ngủ” mà học, không còn tiết mệnh danh ‘tiêu diệt’ mà sợ…
Có lẽ  đó là những ký ức ngọt ngào nhất trong chặng đường đã qua…
 Những lúc mệt mỏi tôi thường  tự xem lại những tấm ảnh liên quan đến học sinh, chất chồng kỷ niệm vui buồn. Chúng luôn là động lực rất lớn cho bản thân cố gắng .Ít nhất ở tụi nhỏ, tôi tự tìm được cảm giác hồn nhiên vô tư, trong sáng(hơn người lớn) và đơn giản.
Ít nhất, ở tụi nhỏ, cho tôi thấy bóng dáng mình của những ngày xưa. Có lẽ tôi luôn tiếc một điều gì đó ở thời quá vãng đã xa xôi. Tôi  để thời gian trôi minh chứng cho những điều lương thiện. Chỉ muốn thời gian ngưng đọng mãi ở những tháng ngày này…
   Em tinh khôi
Yêu đời ...áo trắng
Viết bài ca trên bục giảng …nồng nàn
Góc phố nhỏ ! Mái trường rung trống gọi
Phượng hồng rơi ! trong ánh mắt trong veo
Mỗi trang vở - một trang đời mới lạ.
 
Gió thì thầm man mác nẻo đường xa
Có chân lý nào vĩnh hằng hơn sự thật
Em thở bằng niềm tin và tri thức lặng thầm
Bàn tay thon mềm mại… miệt mài
Chắt lọc triệu tấn đời… ươm những vần thơ
Chảy vào tim… hy vọng
Khát khao nào ướt đẫm yêu thương.
 
Bài học trang sách là bài ca cuộc sống
Chuyến đò đưa…cập bến dòng sông đời
Giọt buồn thương còn đọng sau mưa
Người chèo đò thánh thiện năm xưa
Em… vắt máu tim mình làm suối nhỏ
Suốt một đời tắm mát tuổi ngây thơ !
 
                   Thành phố Hà Tĩnh ngày 24/11/2018
                     

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Hằng

Nguồn tin: Sáng tác

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TIN BÀI MỚI NHẤT

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

HÌNH ẢNH NỔI BẬT

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 6

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 5


Hôm nayHôm nay : 218

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 4178

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 96832